DMCA.com Protection Status

Cuộc đời của đứa trẻ

– Một ngày con lụm được bao nhiêu?

– Dạ nhiều lắm thì con dc 50-70

– Chú cho con tiền hôm nay con về nghỉ khỏi đi nha.

– Dạ nhưng mà con kiếm được thêm bao nhiêu thì hay bấy nhiêu mà.

Khi câu trả lời ngây thơ ấy cất lên, t chợt nhận ra thì ra là mình đang khuyến khích một cậu bé siêng năng, giàu nghị lực ấy có cơ hội để lười biếng.

Hôm nay cũng sẽ như mọi hôm. Ship hàng xong rồi về, cho đến khi trước mặt tôi là một cậu bé hì hục đạp chiếc xe đạp với xung quanh là những bao tải mang trên chiếc xe nhỏ bé.

Ấn tượng đầu tiên của tôi là cậu bé ấy ăn mặc khá tươm tất, gương mặt sáng lạn khiến tôi phải tò tò đi theo cậu ấy suốt một quãng đường dài.

– Ba mẹ con đâu?

– Ba con bỏ con rồi, con ở với mẹ.

– Con muốn ăn gì hông. Chú mua cho con nha.

– Dạ con ăn no rồi. Con ăn rồi con mới đi.

May mắn thay, ở một hoàn cảnh không mấy tốt đẹp. Em ấy vẫn rất lễ phép, vẫn hoạt bát và nói chuyện rất thông minh. 9 tuổi, e ấy có được đi học, nhưng là một lớp học nào đó, chỉ bắt đầu từ 3h-4h chiều mỗi ngày. Đoạn đường e ấy đi từ Vĩnh Lộc cho đến Vòng Xoay Dân Chủ đối với một người hay đi Ship như tôi còn thấy đó là rất xa… nhưng đó là đối với một cậu bé 9t trên chiếc xe đạp bé tý kia… thì nó kinh khủng đến mức nào.

Từ 17h e chạy xe và nhặt ve chai cho đến 12h xong rồi về nhà. Thường 3h sáng e mới được về tới nhà.

– Chú đi theo con ra chỗ con nhặt được không?

– Được chứ, nhưng mà chú chạy xe máy theo con đi chậm chậm sợ chú mỏi tay lắm đó.

Nó thông minh và biết chuyện lắm các ông à, chắc mẹ nó là một người dạy con rất tốt 😀

Trên cả đoạn đường tôi đi với nó, nhiều người tỏ ra quan tâm và muốn cho nó tiền, nhưng nó ít quan tâm tới, nó quan tâm mấy cái chai nước ven đường hơn 😂.

– Sao con đi có một mình vậy

– Hồi đó con đi với mẹ, mà mẹ bị xe đụng rồi

– Con đi được bao lâu rồi

– Để con tính … được 2 năm 6 tháng

– Không phải, từ lúc con đi 1 mình kìa

– Dạ chắc cỡ 1 tháng à.

Ở cái thành phố này. Quăng 1 đứa nhóc 9t khỏi nhà nó, cách nhà nó 10km.. chưa chắc nó tìm dc đường về. Nhưng cậu nhóc này phải hằng ngày 1 mình đi quãng đường tầm 20km. Ngoài kia biết bao nhiêu con người, đoạn đường ấy biết bao nhiêu chiếc xe tải tải trọng lớn chạy mỗi đêm ấy thế mà em vẫn phải vật lộn với nguồn quay của cuộc sống này. Ở cái tuổi ăn tuổi học tuổi chơi tuổi sống không phiền muộn không lo toan, thì em lại phải bươn trải vì cuộc sống. Em còn quá nhỏ để đương đầu với nó.

– Nhà con ở đâu cho chú địa chỉ được không?

– Con ở Vĩnh Lộc, mà trên đó địa chỉ 2 3 cái hẻm lận hông có địa chỉ

– Mai con gặp chú ở đây, dắt chú về nhà con được không?

– Dạ được

– Mà mấy giờ con thường đi tới đây?

– Dạ con đi nhanh là cỡ 7h30.

– Ủa, con có đồng hồ đâu mà biết được?

– Con đi hoài con nhớ đó. Con tính hết rồi.

Hy vọng là ngày mai tôi sẽ gặp lại được em nó. Hy vọng rằng mẹ em bị tai nạn không quá nặng. Hy vọng tôi sẽ giúp gì đó được cho gia đình em, mặc dù tôi cũng không có gì nhiều.

Ngày mai tôi sẽ ghé thăm e !!!

Cố lên e! Mọi ngày mai đều sẽ khác !!!!

You might also like More from author

1 Comment

Leave A Reply

Your email address will not be published.