DMCA.com Protection Status

For teen: Xương rồng có nở hoa không?

Chẳng ai chọn được ba mẹ mình.
Tôi biết ba bạn mê rượu, chiều nào cũng xỉn quắc cần câu. Có hôm ông trượt chân xuống cống nước thải thúi hoắc, nằm dưới đó hát ổng ổng hết ba bài Dạ cổ hoài lang thì chuyển tông sang chửi má con bạn như Chí Phèo chửi Trời. Tiết văn bài “Chí Phèo”, mỗi lần thấy mấy đứa bạn cười cười, bạn nghe cay đắng chạy tê rần từng ngón tay. Bạn bỏ tiết ra tiệm cà phê ngồi một mình.
Đi đường, mỗi khi thấy một đám đông tụ tập là thót tim. Lần nào bạn cũng chạy vội tới, len vào tận trong. Chả phải hiếu kỳ, chỉ vì lo có phải ba mình đang gây lộn trong đó không…Hay là ba lỡ xỉn mà cọ quẹt trúng cái xe nào?
Rồi có cô bạn khác, nhà vỡ nợ, má xoay ra làm một nghề mà không dám nói ở đây. Phòng của bạn ấy cũng bị trưng dụng. Từng đôi trai gái thậm thụt vào rồi lấm lét đi ra. Bạn ấy bị phân công đứng ngoài đầu hẻm, nếu thấy bóng áo công an thì báo động cho má biết. Bạn ấy đứng ngay bờ rào nhà thằng bạn cùng lớp, tất cả các dây thần kinh căng ra. Nếu không, tức là để má vô tù

?

Riết rồi quen, ra đường lúc nào bạn cũng sợ. Một tiếng đằng hắng, một hồi chuông điện thoại cũng đứng tim. Hôm đi ngoài đường, tới đèn xanh đèn đỏ, chú cảnh sát “tuýt” một cái mà giật nảy mình, té ngã trầy trượt cánh tay.
Tôi còn biết một bạn ba là cán bộ cấp cao, xuất hiện liên tục trên tivi, cả trường, cả thành phố, ai cũng biết mặt. Thầy hiệu trường nhiều lần năn nỉ mời ba cậu làm hội trưởng hội phụ huynh.
Nhưng ba vừa bị khui ra vụ tham nhũng lớn. Trang nhất tất cả các báo in hình ba, những cái tít khổng lồ, bôi đen. Trên mạng, tin tức về ba cập nhật 30 phút một lần, chi chít hình ba đi giữa những cảnh sát, rồi hình ba đang làm gì đó giữa một đám người, luôn luôn với chú thích dấu x đen xì giữa ngực. Cả lớp biết, cả trường biết, cả thành phố, ai ai cũng biết.
Cậu tới lớp giữa những khoảng im lặng nặng nề, mọi người cũng dè dặt. Nỗi đau nỗi nhục cứ nén chặt dí dị trên ghế. Mẹ cậu bán xe, bán nhà, lái xe nghỉ, người gíup việc nghỉ. Điện thọai bàn cũng rút dây ra.
Tôi cũng biết có những bạn ba mẹ bất hòa. Ba chì chiết bạn “Rồi mày lại khốn nạn giống mẹ mày thôi!”. Bạn sợ nhất khi ba mẹ cãi cọ, rồi to tiếng dần lên, rồi xáp lá cà. Tiếng gào thét, huỳnh huỵch, nức nở. Bà còn khu chung cư vòng trong vòng ngoài đứng xem. Những ngôn từ xấu xí nhất, những chuyện riêng tư kín đáo nhất bị vung ra đám đông.
Bạn, 14 tuổi, cao 1m60, lớp trưởng, chỉ biết quỳ gối bên gốc bàng giữa sân mà khóc.
Rồi ba kéo bạn đi rình mẹ ngoại tình. Rồi mẹ bạn kéo bạn lên cơ quan ba, tới nhà sếp của ba để kể, để kiện, cho họ thấy ba đã tệ bạc, bỉ ổi thế nào. Bạn thành nhân chứng sống, là khán thính giả bất đắc dĩ giữa hai chiến tuyến.
Bạn ghét từ đọc báo tới xem tivi, bạn ghét tất cả những hình quảng cáo gia đình tình cảm, dịu dàng. Họ đang giả vờ đấy. Đừng tin. Báo chí đang bốc phét đấy. Sau màn hình họ cũng nghiến răng trèo trẹo rồi ném bụp bát cơm vào mặt nhau đấy

?

Lên FB thấy những hình ảnh nhà khác quây quần đi ăn, đi du lịch, càng làm bạn thấy khó sống hơn. Sự bất hạnh không đáng sợ bằng bất hạnh một mình.
Một bạn trong những bạn ấy ghét mẹ lắm, oán mẹ lắm. Một lần phải chở mẹ đi, mẹ ngồi sau xe mà cứ quýnh rung cả xe. Bạn càu nhàu: “Còi ô tô thôi, có phải súng đâu mà mẹ sợ chứ?”. “Ừ! Mẹ sợ chết lắm. Từ hồi mang bầu con đó. Mẹ bị động thai mấy lần. Sợ lắm. Mẹ phải đi rón rén, cẩn thận từng bươc một. Xuống cầu thang cũng run nữa. Mẹ sợ bất cứ cái gì lao vun vút, cái gì trơn trượt, hay ầm ỹ. Mẹ sợ mẹ sẽ bị trượt sảy mất con. Sinh con xong, mẹ lại sợ mẹ bị tai nạn thì con sẽ không có sữa bú. Rồi hồi con lớn rồi thì mẹ lại vẫn sợ mình có sao sẽ không có ai nấu cơm con đi học về ăn. Riết rồi quen. Giờ lúc nào cũng như thỏ đế. Mẹ bực mẹ quá à!”.
Nghe mẹ nói như có một dòng nước mắt, mát, mặn, chảy tràn dàn dụa, êm rân khắp ruột.
Lại kể chuyện ba của cái bạn bị bắt vào trong trại tạm giam. Hôm đi thăm ba trúng ngày họ nghỉ, quản giáo không cho vào. Bạn loanh quanh dọc cái bờ tường cao tới 3 mét, trên nóc còn quấn nửa mét thép gai chằng chịt. Bạn lội tới sát hàng rào, tay bắt loa lên miệng hét lớn:
“Con là T. đây! Con ba Cường đây! Ba ơi!”
Chú quản giáo cầm dùi cui xua xua. Bạn năn nỉ:
“Cháu chỉ nói thôi! Cháu không làm gì đâu!”
“Ừ thì nói đi!”
“Ba ơi. Má khoẻ. Con khoẻ. Ba yên tâm nghen!…Ba chóng về nha… Con yêu ba!”
Lần đầu tiên nói tiếng yêu ba trong một hoàn cảnh kỳ cục hết sức! Nhưng hơn 300 trại viên sẽ nghe tiếng bạn. Trong đó hẳn là có ba!

❤

Ngày ba ra toà, khi ba bước ra thềm, bạn sấn đến, 2 tay cầm 2 cuốn báo, che ống kính máy ảnh và ánh đèn flash của cánh nhà báo tọc mạch. Ba khóc ướt cả râu: “Cho ba xin lỗi!”. Bạn thầm thì: “ Con sẽ làm việc giỏi, sẽ trả hết nợ được, ba à!”

❤

Có thể có những đoạn trong bài viết này bạn không tin. Thật may mắn, thế có nghĩa là bạn khá hạnh phúc và bình yên!
Nhưng các bạn sẽ tin khi tôi nói rằng không chỉ có Hải, Lan, Hoàng, Thanh hay Huy… là buồn bã về gia đình mình. Mỗi buổi sáng ra, khi bạn thò tay giật một tờ lịch trên tường là trên thế giới đang có hàng trăm teen suy sụp và mất lòng tin tới mức chỉ muốn được chết đi. Chỉ muốn dùng thuốc sâu, thuốc chuột, thuốc ngủ, dầu hoả, một dòng sông, một viên đạn, hay một nút dây để từ biệt cuộc sống này.
Có bạn còn ước giá mà mình cũng hư hỏng quách đi. Giá mà mình cũng chai sỏi, chai sần ra, mình sẽ đỡ dằn vặt trong những nỗi đau này.
Xương rồng có nở hoa không?
Có, bạn ạ!
Nếu bạn thiếu một tổ ấm yên ấm để bạn nương náu và lớn lên, thì có nghĩa là bạn đang có một môi trường- rất- tốt- để- rèn- luyện. Chẳng ai có thể chọn nơi mình sinh ra. Nhưng bạn vẫn còn quyền có một chọn lựa quan trọng. Đó là quyền lựa chọn những-suy-nghĩ của bạn. Chính bạn là người quyết định những điều bạn sẽ suy nghĩ trong cái đầu nhỏ bé của mình. Người khác không thể làm bạn buồn rầu, không thể làm bạn thù hận nếu bạn không suy nghĩ về chuyện buồn rầu, thù hận đó. Cũng không có ai có thể mang tới hạnh phúc và yêu thương mà không có sự cho phép của bạn. Nếu ba mẹ mình thật khó khăn để yêu thương, thì mình vẫn có thể yêu thương bản thân mình mà

❤

Có những người hàng ngày bạn nhìn thấy họ thảnh thơi, thực ra cuộc sống của họ cũng đầy những chuyện trắc trở. Chỉ có điều hoặc là họ giấu đi rất giỏi, hoặc là họ đã tự vượt qua đó thôi.
Một người bạn không mặc đồng phục, có thể tấm áo trắng duy nhất cuả bạn ấy phơi chưa khô.
Một bạn gục đầu ngủ gật trong giờ học, có thể đêm qua bạn ấy đi làm thêm tới gần sáng.
Một bạn cười lớn tiếng, có thể vì cả tuần rồi bạn ấy đã khóc một mình trong góc nhà.
Một bạn cục cằn, khô khan, có thể do bạn đã phải nuốt quá nhiều nỗi buồn vào trong lòng.
Một bạn tham ăn tục uống, có thể triền miên bạn ấy bị đói, hay có thể ba mẹ bận quá không để ý tập tành đủ….
“Bao dung là lễ vật lớn nhất cuả loài người!” người ta nói đó là lời Phật dạy. Hãy chia sẻ báu vật ấy cho bạn bè, cho bố mẹ, cho cả những cây xương rồng trong bài này. Hãy biết ơn từng món quà nho nhỏ mà mình may mắn được nhận, như ngày đông hôm nay đài báo trời ấm hơn hôm qua 2 độ. Như bên cửa sổ có nhánh râm bụt vừa nở hoa. Như chiếc áo của bạn đang mặc thơm tho mùi nắng…
Cuộc đời vẫn đáng để yêu! Nàng Scarlet nhỏ bé và kiên cường của “Cuốn theo chiều gió” nổi tiếng cũng vì câu nói: “Dù sao, thì ngày mai cũng là một ngày mới!”. Xương rồng rồi cũng sẽ nở hoa

❤

You might also like More from author

4 Comments

  1. A WordPress Commenter says

    Hi, this is a comment.
    To get started with moderating, editing, and deleting comments, please visit the Comments screen in the dashboard.
    Commenter avatars come from Gravatar.

  2. cuocsong-cuocdoi says

    Thank you

  3. Nguyễn Yến says

    Tôi nghĩ đây là bài viết hay mà mọi người nên đọc!
    Cảm ơn ad nhiều

Leave A Reply

Your email address will not be published.